"矫捷莫可当" 诗句出自明代诗人孙承恩《拟古二十七首 其九》
《拟古二十七首 其九》 拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí jǐu
jīn fēng zhèn sù shā,
yuán yě cǎo mù huáng。
tián liè fāng jí chén,
mìng lv̌ bǎi fū xíng。
lì fú duō yán zī,
jùn mǎ rú lóng xiāng。
tuò gōng zuò mǎn yuè,
míng dí fēi qīu shuāng。
fēi téng rú yuán náo,
jié xià qiān rèn gāng。
fēi chí yǔ diàn shì,
jiǎo jié mò kě dāng。
ěr hòu shēng fēng shēng,
bí jiān chū huǒ guāng。
fǔ shēn yì chū nòu,
yǎng shǒu shè chán qiāng。
yāo hú wú dùn jī,
jiǎo miǎn wú líu cáng。
tián liè hé zú yán,
liáo ěr měng qì zhāng。
《拟古二十七首 其九》 作者简介
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。