"洛下叹陆生" 诗句出自明代诗人孙承恩《拟古二十七首 其十三》
《拟古二十七首 其十三》 拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí shí sān
kǒng cùi yào wén cǎi,
diāo lóng kǔ cháng jī。
míng hóng xiáng yún duān,
yì zhě kōng mù sī。
jú jí níu luò jǐn,
róng yǔ gūi yè ní。
luò xià tàn lù shēng,
dōng mén bēi lǐ sī。
wú lì hài qǐ jí,
wú róng rǔ yān shī。
nǎi zhī jū nì líu,
wèi kě qīng xiá cī。
《拟古二十七首 其十三》 作者简介
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。