"万古诗坛宗" 诗句出自明代诗人孙承恩《襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其四 杜工部》
xiāng yáng wèi zì gǔ yào dì fǔ yí jī diào wǎng shì yǒu huái qī rén yān yīn gè fù shī yī shǒu qí sì dù gōng bù
shǎo líng shī zhī shèng,
hún hún yuán qì tōng。
shàng lùn zhì zuò shèng,
jǐn shàn rú zhōu gōng。
xiōng cáng wǔ chē shū,
bǐ sǎo qiān jūn xióng。
hūi huáng sān lǐ fù,
céng xiàn míng guāng gōng。
píng shēng yòng shì zhì,
zì xǔ jì qì tóng。
cūi túi zhí shí nán,
kǎn kē bēi tú qióng。
bīng gē kǔ sāo xiè,
huáng wū dāng chén méng。
qí qū zǒu xíng zài,
jī hán pò qí gōng。
cāo gū fù shí shì,
yǔ zhòu gūi láo lóng。
qín quán shè jì lv̀,
kěn cè shēng mín tōng。
lǐn lǐn zhōng yì sè,
liè rì míng qīu kōng。
shàng kě jì fēng yǎ,
xià yìng lòu diāo chóng。
yī shí lv̌ rén jī,
wàn gǔ shī tán zōng。
jǐu yuán tǎng kě zuò,
zhí biān wú dāng cóng。
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。