“肌肤屡搔成痏疮”这段文字出自哪里?

上一句:低垂郁蒸气如结

“肌肤屡搔成痏疮”出自明代诗人孙承恩的诗句: 《后苦热行》

下一句:蕲竹八尺琉璃光

hòu kǔ rè xíng
zuó rì kǔ rè yù fā kuáng,
tǎn xiǎn dà jiào wú dùn cáng,
huǒ yún zhào yè xīng yào máng。
jīn rì bù kě gèng jìn dāng,
dī chúi yù zhēng qì rú jié,
jī fū lv̌ sāo chéng wěi chuāng。
qí zhú bā chǐ líu lí guāng,
yù mián xiān kàn hàn líu jiāng,
yán hè yùn lóng zhē rì zhēng。
sōng zhī bǎi yè níng bù dòng,
cháng shà qín hūi nà dé liáng。
sì shí píng fēn nǎi héng lǐ,
yīn yáng èr qì xì yǐ zhāng。
qiān gǔ wàn gǔ hú bù ěr,
qǐ dú cǐ rì wèi yú yāng。
qíng súi shì biàn fú zì jué,
yōu xǐ kǔ lè tài shī cháng。
fān sī hù hán dòng yù jiāng,
hèn bù zhì shēn huǒ yǔ tāng。

孙承恩

(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

Processed in 0.344215 Second , 221 querys.