“擎天屹一柱”这段文字出自哪里?

上一句:平地崛起开鸿濛

“擎天屹一柱”出自明代诗人孙承恩的诗句: 《题华山图寿杨邃翁》

下一句:倚日排三峰

"擎天屹一柱" 诗句出自明代诗人孙承恩《题华山图寿杨邃翁》

噫嘘嘻华山之高五千仞兮峥嵘突兀摩苍穹
浑沌融结自太古平地崛起开鸿濛
擎天屹一柱倚日排三峰
神劖鬼凿何玲珑自天堕下青芙蓉
丹崖翠壁竞森竦洞穴渗澹生雷风
气吞衡岱如相雄俯视众镇真丛丛
金精运元化橐籥多神功
磅礴蜿蜒孕灵秀生贤亦与嵩山同
石淙先生王佐姿手握经济藏珠玑
降生实与申甫类漫诧应昴并骑箕
生于滇南长湖南江南有公亦增辉
我公固非一国士三南要为天下奇
忆从髫年膺剡荐云间鸑鷟人间见
夜月观书白玉堂春风献赋黄金殿
摛毫挥帝制云汉分天章
公于尔时欧与苏金薤玉露垂琳琅
名藩寄旬宣菁莪育多士
公于尔时程与朱正学千年赖增气
南北容台掌帝祠人谓我公夔与夷
昭回制作等前古礼明乐备崇丕基
玉塞宣威雄屏翰人谓我公韩与范
小试胸中十万兵要以鞭笞折骄悍
西府尊严统六师典司邦政专戎机
公也曾居毕公任坐令万国嬉清时
柱石明堂位元宰一德忠贞笃亮采
公今方作商阿衡表正百官均四海
公生本自岳降神盛大又与山同尊
诗家比兴窃取义颂公还拟山嶙峋
乾坤有乔岳宇宙有耆硕
我公未许寻常肩兹山宁与他山匹
君不见山之气兮束郁喷泄无由平散为灵光接太清
我公盛大出必异剩有如前事业昭休声
为流分九河为雨遍八极
我公忠勚在三朝

tí huá shān tú shòu yáng sùi wēng
yī xū xī,
huá shān zhī gāo wǔ qiān rèn xī,
zhēng róng tū wù mó cāng qióng。
hún dùn róng jié zì tài gǔ,
píng dì jué qǐ kāi hóng méng。
qíng tiān yì yī zhù,
yǐ rì pái sān fēng。
shén chán gǔi záo hé líng lóng,
zì tiān duò xià qīng fú róng。
dān yá cùi bì jìng sēn sǒng,
dòng xué shèn dàn shēng léi fēng。
qì tūn héng dài rú xiāng xióng,
fǔ shì zhòng zhèn zhēn cóng cóng。
jīn jīng yùn yuán huà,
tuó yuè duō shén gōng。
bàng bó wān yán yùn líng xìu,
shēng xián yì yǔ sōng shān tóng。
shí cóng xiān shēng wáng zuǒ zī,
shǒu wò jīng jì cáng zhū jī。
jiàng shēng shí yǔ shēn fǔ lèi,
màn chà yìng mǎo bìng qí jī。
shēng yú diān nán cháng hú nán,
jiāng nán yǒu gōng yì zēng hūi。
wǒ gōng gù fēi yī guó shì,
sān nán yào wèi tiān xià qí。
yì cóng tiáo nián yīng yǎn jiàn,
yún jiān yuè zhuó rén jiān jiàn。
yè yuè guān shū bái yù táng,
chūn fēng xiàn fù huáng jīn diàn。
chī háo hūi dì zhì,
yún hàn fēn tiān zhāng。
gōng yú ěr shí ōu yǔ sū,
jīn xiè yù lù chúi lín láng。
míng fán jì xún xuān,
jīng é yù duō shì。
gōng yú ěr shí chéng yǔ zhū,
zhèng xué qiān nián lài zēng qì。
nán běi róng tái zhǎng dì cí,
rén wèi wǒ gōng kúi yǔ yí。
zhāo húi zhì zuò děng qián gǔ,
lǐ míng lè bèi chóng pī jī。
yù sāi xuān wēi xióng píng hàn,
rén wèi wǒ gōng hán yǔ fàn。
xiǎo shì xiōng zhōng shí wàn bīng,
yào yǐ biān chī zhé jiāo hàn。
xī fǔ zūn yán tǒng lìu shī,
diǎn sī bāng zhèng zhuān róng jī。
gōng yě céng jū bì gōng rèn,
zuò lìng wàn guó xī qīng shí。
zhù shí míng táng wèi yuán zǎi,
yī dé zhōng zhēn dǔ liàng cǎi。
gōng jīn fāng zuò shāng ā héng,
biǎo zhèng bǎi guān jūn sì hǎi。
gōng shēng běn zì yuè jiàng shén,
shèng dà yòu yǔ shān tóng zūn。
shī jiā bǐ xīng qiè qǔ yì,
sòng gōng huán nǐ shān lín xún。
gān kūn yǒu qiáo yuè,
yǔ zhòu yǒu qí shuò。
wǒ gōng wèi xǔ xún cháng jiān,
zī shān níng yǔ tā shān pǐ。
jūn bù jiàn shān zhī qì xī shù yù pēn xiè wú yóu píng,
sàn wèi líng guāng jiē tài qīng。
wǒ gōng shèng dà chū bì yì,
shèng yǒu rú qián shì yè zhāo xīu shēng。
wèi líu fēn jǐu hé,
wèi yǔ biàn bā jí。
wǒ gōng zhōng yì zài sān zhāo ,

孙承恩

(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

Processed in 0.209597 Second , 221 querys.