"须信风云有时会" 诗句出自明代诗人孙承恩《腊月同霍渭厓诸公乌龙潭观打鱼用坡翁韵二首 其一》
là yuè tóng huò wèi yá zhū gōng wū lóng tán guān dǎ yú yòng pō wēng yùn èr shǒu qí yī
rì gāo hú bīng jiě zuò kuài,
shǔi luò jìu hén chū zhōu bèi。
yú wēng zhāo yáo chén wǎng gǔ,
shàng kè yóu guān huǎn qíu dài。
yuè qīng tiào bái jǔ shù wěi,
fáng lǐ bù yán yáng shǐ kuài。
qǔ wù huán cún ài wù rén,
bàn shì kuàng nǎi jiān xì sùi。
yù huā xíng kàn dēng cùi pán,
sù qí zǎo yǐ yáng qīng lài。
sǐ shēng qǐng kè qǐ rén yì,
wàn lèi shúi néng táo shù wài。
wú wén cǐ zhōng běn lóng kū,
xū xìn fēng yún yǒu shí hùi。
dīng níng mò jiào qīng hóng zhī,
qū jià bō tāo fù míng hǎi。
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。