"泉声闻复急" 诗句出自唐代诗人杜甫《白水县崔少府十九翁高斋三十韵》
客从南县来,浩荡无与适。
旅食白日长,况当朱炎赫。
高斋坐林杪,信宿游衍阒。
清晨陪跻攀,傲睨俯峭壁。
崇冈相枕带,旷野怀咫尺。
始知贤主人,赠此遣愁寂。
危阶根青冥,曾冰生淅沥。
上有无心云,下有欲落石。
泉声闻复急,动静随所击。
鸟呼藏其身,有似惧弹射。
吏隐道性情,兹焉其窟宅。
白水见舅氏,诸翁乃仙伯。
杖藜长松阴,作尉穷谷僻。
为我炊雕胡,逍遥展良觌。
坐久风颇愁,晚来山更碧。
相对十丈蛟,欻翻盘涡坼。
何得空里雷,殷殷寻地脉。
烟氛蔼崷崒,魍魉森惨戚。
昆仑崆峒颠,回首如不隔。
前轩颓反照,巉绝华岳赤。
兵气涨林峦,川光杂锋镝。
知是相公军,铁马云雾积。
玉觞淡无味,胡羯岂强敌。
长歌激屋梁,泪下流衽席。
人生半哀乐,天地有顺逆。
慨彼万国夫,休明备征狄。
猛将纷填委,庙谋蓄长策。
东郊何时开,带甲且来释。
欲告清宴罢,难拒幽明迫。
三叹酒食旁,何由似平昔。
《白水县崔少府十九翁高斋三十韵》 拼音标注
bái shǔi xiàn cūi shǎo fǔ shí jǐu wēng gāo zhāi sān shí yùn
kè cóng nán xiàn lái,
hào dàng wú yǔ shì。
lv̌ shí bái rì cháng,
kuàng dāng zhū yán hè。
gāo zhāi zuò lín miǎo,
xìn sù yóu yǎn qù。
qīng chén péi jī pān,
ào nì fǔ qiào bì。
chóng gāng xiāng zhěn dài,
kuàng yě huái zhǐ chǐ。
shǐ zhī xián zhǔ rén,
zèng cǐ qiǎn chóu jì。
wēi jiē gēn qīng míng,
céng bīng shēng xī lì。
shàng yǒu wú xīn yún,
xià yǒu yù luò shí。
quán shēng wén fù jí,
dòng jìng súi suǒ jí。
niǎo hū cáng qí shēn,
yǒu sì jù dàn shè。
lì yǐn dào xìng qíng,
zī yān qí kū zhái。
bái shǔi jiàn jìu shì,
zhū wēng nǎi xiān bó。
zhàng lí cháng sōng yīn,
zuò wèi qióng gǔ pì。
wèi wǒ chūi diāo hú,
xiāo yáo zhǎn liáng dí。
zuò jǐu fēng pǒ chóu,
wǎn lái shān gèng bì。
xiāng dùi shí zhàng jiāo,
xū fān pán wō chè。
hé dé kōng lǐ léi,
yīn yīn xún dì mài。
yān fēn ǎi qíu zú,
wǎng liǎng sēn cǎn qī。
kūn lún kōng tóng diān,
húi shǒu rú bù gé。
qián xuān túi fǎn zhào,
chán jué huá yuè chì。
bīng qì zhǎng lín luán,
chuān guāng zá fēng dí。
zhī shì xiāng gōng jūn,
tiě mǎ yún wù jī。
yù shāng dàn wú wèi,
hú jié qǐ qiáng dí。
cháng gē jī wū liáng,
lèi xià líu rèn xí。
rén shēng bàn āi lè,
tiān dì yǒu shùn nì。
kǎi bǐ wàn guó fū,
xīu míng bèi zhēng dí。
měng jiāng fēn tián wěi,
miào móu xù cháng cè。
dōng jiāo hé shí kāi,
dài jiǎ qiě lái shì。
yù gào qīng yàn bà,
nán jù yōu míng pò。
sān tàn jǐu shí páng,
hé yóu sì píng xī。
《白水县崔少府十九翁高斋三十韵》 作者简介
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。