"握手泪再滴" 诗句出自唐代诗人杜甫《发同谷县(乾元二年十二月一日自陇右赴剑南纪行)》
fā tóng gǔ xiàn ( gān yuán èr nián shí èr yuè yī rì zì lǒng yòu fù jiàn nán jì xíng )
xián yǒu bù qián tū,
shèng yǒu bù nuǎn xí。
kuàng wǒ jī yú rén,
yān néng shàng ān zhái。
shǐ lái zī shān zhōng,
xīu jià xǐ dì pì。
nài hé pò wù lèi,
yī sùi sì xíng yì。
chōng chōng qù jué jìng,
yǎo yǎo gèng yuǎn shì。
tíng cān lóng tán yún,
húi shǒu bái yá shí。
lín qí hé shù zǐ,
wò shǒu lèi zài dī。
jiāo qíng wú jìu shēn,
qióng lǎo duō cǎn qī。
píng shēng lǎn zhuó yì,
ǒu zhí qī dùn jī。
qù zhù yǔ yuàn wéi,
yǎng cán lín jiān hé。
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。