“醁醽中圣趣”这段文字出自哪里?

上一句:行云逐啭喉

“醁醽中圣趣”出自明代诗人董其昌的诗句: 《壬子九月八日同范长倩朱君采董遐周西湖泛舟次遐周韵》

下一句:篱落野夫谋

rén zǐ jǐu yuè bā rì tóng fàn cháng qiàn zhū jūn cǎi dǒng xiá zhōu xī hú fàn zhōu cì xiá zhōu yùn
huā yuán shén jiè chǎng,
xiāng hǎi wò jiāo fú。
dé sì zhōng qī shǎng,
xiāng jiāng fàn lǐ zhōu。
juǎn lián yán yuǎn xìu,
cūi bǎng dù fēi lóu。
yǒu kè héng guān hé,
zhū jūn pǒ xià ōu。
jié féng qīng nv̌ hòu,
rén jǐn mò qīng líu。
méi yǔ níng húi jià,
yú zhuāng kě jiè chóu。
diào diāo wén shuǎng lài,
ǎi nǎi jiān qīng ōu。
fán lù pín yáo bǐ,
xíng yún zhú zhuàn hóu。
lù líng zhōng shèng qù,
lí luò yě fū móu。
zhōng jì lián huā tǔ,
dēng shū dù ruò zhōu。
yì zhī qīu lǐn zài,
duō wèi xī jiā líu。
yù xù lóng shān hùi,
wéi xū bǐng zhú yóu。

董其昌

董其昌(1555—1636),字玄宰,号思白、香光居士,松江华亭(今上海闵行区马桥)人,明代书画家。万历十七年进士,授翰林院编修,官至南京礼部尚书,卒后谥“文敏”。董其昌擅画山水,师法董源、巨然、黄公望、倪瓒,笔致清秀中和,恬静疏旷;用墨明洁隽朗,温敦淡荡;青绿设色,古朴典雅。以佛家禅宗喻画,倡“南北宗”论,为“华亭画派”杰出代表,兼有“颜骨赵姿”之美。其画及画论对明末清初画坛影响甚大。书法出入晋唐,自成一格,能诗文。

Processed in 0.455491 Second , 221 querys.