"霓裳彷佛认羽客" 诗句出自宋代诗人释道潜《杨康功待制所藏醉道士石》
《杨康功待制所藏醉道士石》 拼音标注
yáng kāng gōng dài zhì suǒ cáng zùi dào shì shí
tiān guān yè yàn qióng lóu chūn,
yī guān dà zùi túi qióng mín。
fēi guāng guàn dì ruò sù liàn,
bǎi lǐ jī quǎn shēng fēn fēn。
chūi fēng xǐ yǔ sùi yuè gǔ,
huà cǐ wán shí liáng bēi xīn。
chǔ shān zhī lǎo pǒ zhī yì,
zhuó yǐ jiàn dǐ qīng yī lún。
ní cháng páng fó rèn yǔ kè,
chǔ guān shù cùn héng qīu yún。
kōng zhāi zhòu xián xì yī jí,
láng rán āi yùn huán qīng zhēn。
wǒ wén tiān guān tiān suǒ chén,
sūi fù zàn qū zhōng dāng shēn。
liè fēng xùn léi yī zhāo zuò,
què shàng cāng cāng zhāo zǐ chén。
《杨康功待制所藏醉道士石》 作者简介
释道潜,本名昙潜,号参寥子,赐号妙总大师。俗姓王,钱塘(今浙江杭州)人(《续骫骳说》)。一说姓何,于潜(今浙江临安西南)人(《咸淳临安志》卷七○)。幼即出家力僧,能文章,尤喜力诗。与苏轼、秦观友善,常有倡和。哲宗绍圣间,苏轼贬海南,道潜亦因诗获罪,责令还俗。徽宗建中靖国元年(一一○一),曾肇力之辩解,复力僧。崇宁末归老江湖。其徒法颖编有《参寥子诗集》十二卷,行于世。