昔逢海客谈瀛洲,苍茫气象无能侔。
我欲向之问端倪,但指天际云悠悠,即云即海空外流。
今看好手弄狡狯,满纸淋漓吁可怪。
不知墨气并云气,唯见紫澜万叠声澎湃,即海即云壁上挂。
我闻黄山之云天下奇,仙灵变幻那得知。
欲往观之劳我思,异境恍惚移于斯。
一缕初生上遥汉,烟交雾集渐浩瀚。
云作奇峰峰作云,云峰片片相凌乱。
俄然南北东西合,浮天没地无边岸。
三千白月照难穷,九万长风吹不散。
神仙欲到辄引去,河伯无端望洋叹。
云邪海邪谁能判,咫尺相从游汗漫。
乃是三十六峰入臂腕,扫却一片锦绣段,非海非云任君看。
画理通化工,对之开心胸。
我将陋木华之《海赋》,隘屈子之《云中》。
契达观于漆园,等妙谛于大雄。
天地溟悻,古今混同。
何有乎日月之循环,宇宙之始终。
而况人世之得失穷通,一一归虚空。
精灵忽与丹青聚,置身已在天都峰。
囊括千朵万朵之芙蓉,割取千间万间之琳宫,踏倒千年万年之长松。
誓从王夫子,游戏入无穷。
《题王存素画黄山云海障子》拼音标注
tí wáng cún sù huà huáng shān yún hǎi zhàng zǐ
xī féng hǎi kè tán yíng zhōu,
cāng máng qì xiàng wú néng móu。
wǒ yù xiàng zhī wèn duān ní,
dàn zhǐ tiān jì yún yōu yōu,
jí yún jí hǎi kōng wài líu。
jīn kàn hǎo shǒu nòng jiǎo huá,
mǎn zhǐ lín lí xū kě guài。
bù zhī mò qì bìng yún qì,
wéi jiàn zǐ lán wàn dié shēng péng pài,
jí hǎi jí yún bì shàng guà。
wǒ wén huáng shān zhī yún tiān xià qí,
xiān líng biàn huàn nà dé zhī。
yù wǎng guān zhī láo wǒ sī,
yì jìng huǎng hū yí yú sī。
yī lv̌ chū shēng shàng yáo hàn,
yān jiāo wù jí jiàn hào hàn。
yún zuò qí fēng fēng zuò yún,
yún fēng piàn piàn xiāng líng luàn。
é rán nán běi dōng xī hé,
fú tiān méi dì wú biān àn。
sān qiān bái yuè zhào nán qióng,
jǐu wàn cháng fēng chūi bù sàn。
shén xiān yù dào zhé yǐn qù,
hé bó wú duān wàng yáng tàn。
yún xié hǎi xié shúi néng pàn,
zhǐ chǐ xiāng cóng yóu hàn màn。
nǎi shì sān shí lìu fēng rù bì wàn,
sǎo què yī piàn jǐn xìu duàn,
fēi hǎi fēi yún rèn jūn kàn。
huà lǐ tōng huà gōng,
dùi zhī kāi xīn xiōng。
wǒ jiāng lòu mù huá zhī 《 hǎi fù 》,
ài qū zǐ zhī 《 yún zhōng 》。
qì dá guān yú qī yuán,
děng miào dì yú dà xióng。
tiān dì míng xìng,
gǔ jīn hùn tóng。
hé yǒu hū rì yuè zhī xún huán,
yǔ zhòu zhī shǐ zhōng。
ér kuàng rén shì zhī dé shī qióng tōng,
yī yī gūi xū kōng。
jīng líng hū yǔ dān qīng jù,
zhì shēn yǐ zài tiān dū fēng。
náng kuò qiān duǒ wàn duǒ zhī fú róng,
gē qǔ qiān jiān wàn jiān zhī lín gōng,
tà dǎo qiān nián wàn nián zhī cháng sōng。
shì cóng wáng fū zǐ,
yóu xì rù wú qióng。