不鸣则已鸣惊人,钟楼寺钟必有神。
少小离乡归白发,此钟不是当年物。
杜夔柴玉姓氏新,受二千斛重万钧。
蛟龙夜愁山谷震,力敌鲸鱼不能奋。
阇黎抱钟饥乱号,撞破头颅人莫问。
我时到寺日正中,一楼扃固尘埃封。
蒲牢则瘖佛不聋,劝僧竭力敲顽铜。
意诚从古感金石,百万金钱忍空掷。
不然飞去洪涛中,未必归来风雨夕。
更数百手如撞莛,雷霆忽发铜山崩。
万人堵集咸疑惊,适从何来此老伧。
一日喧传遍城郭,疑我前身大乘僧。
孙郎作歌诧奇事,咄咄千言神鬼悸。
世间万事皆偶然,其中或亦关因缘。
贱子无聊博游戏,岂有回天神术异。
佛非无力假手我,知我胸多不平气。
升沈显晦各有时,不遇其人姑待之。
穆然语默两不苟,纳纳乾坤此我师。
吁嗟乎!
大梦纷纷醒谁早,庸人转厌钟声扰。
平生欲鸣君岂知,一卧沧江十年老。
《钟寺纪缘图》拼音标注
zhōng sì jì yuán tú
bù míng zé yǐ míng liáng rén,
zhōng lóu sì zhōng bì yǒu shén。
shǎo xiǎo lí xiāng gūi bái fā,
cǐ zhōng bù shì dāng nián wù。
dù kúi chái yù xìng shì xīn,
shòu èr qiān hú zhòng wàn jūn。
jiāo lóng yè chóu shān gǔ zhèn,
lì dí jīng yú bù néng fèn。
dū lí bào zhōng jī luàn hào,
zhuàng pò tóu lú rén mò wèn。
wǒ shí dào sì rì zhèng zhōng,
yī lóu jiōng gù chén āi fēng。
pú láo zé yīn fó bù lóng,
quàn sēng jié lì qiāo wán tóng。
yì chéng cóng gǔ gǎn jīn shí,
bǎi wàn jīn qián rěn kōng zhí。
bù rán fēi qù hóng tāo zhōng,
wèi bì gūi lái fēng yǔ xī。
gèng shù bǎi shǒu rú zhuàng tíng,
léi tíng hū fā tóng shān bēng。
wàn rén dǔ jí xián yí liáng,
shì cóng hé lái cǐ lǎo cāng。
yī rì xuān chuán biàn chéng guō,
yí wǒ qián shēn dà chéng sēng。
sūn láng zuò gē chà qí shì,
duō duō qiān yán shén gǔi jì。
shì jiān wàn shì jiē ǒu rán,
qí zhōng huò yì guān yīn yuán。
jiàn zǐ wú liáo bó yóu xì,
qǐ yǒu húi tiān shén zhú yì。
fó fēi wú lì jiǎ shǒu wǒ,
zhī wǒ xiōng duō bù píng qì。
shēng shěn xiǎn hùi gè yǒu shí,
bù yù qí rén gū dài zhī。
mù rán yǔ mò liǎng bù gǒu,
nà nà gān kūn cǐ wǒ shī。
xū jiē hū !
dà mèng fēn fēn xǐng shúi zǎo,
yōng rén zhuǎn yàn zhōng shēng rǎo。
píng shēng yù míng jūn qǐ zhī,
yī wò cāng jiāng shí nián lǎo。