吾县西岘峰,亭以拟岘名。
尝见父老说,寺中有碑铭。
昔晋殷仲文,作郡有政声。
去而人思之,屐齿有余荣。
作闻诸老说,此事不可凭。
臣子从弑逆,罪合五鼎烹。
桓玄在荆州,世为晋公卿。
一朝睨汉鼎,举兵向金陵。
是时殷仲文,实守新安城。
弃郡以从玄,惟欲事逆成。
策命九锡文,未到先经营。
桓楚既窃位,寝所地忽崩。
仲文于此时,巧言如簧笙。
其后玄事败,奔走向南荆。
仲文忧不免,奉二后还亦。
叛晋复叛玄,鼠雀同偷生。
寄奴后代晋,又欲居朝廷。
出为东阳郡,怏怏无好情。
尝览镜自照,不见头颅形。
岂非从逆者,未诛先受刑。
无忌牧荆州,仲文尝趋迎。
便道不过府,无忌殊不平。
言于宋武帝,此辈谋举兵。
宋武尽族诛,流血几成坑。
襄阳羊叔子,当世之豪英。
不当拟其名,流传污吴宁。
疑别一牧守,偶与同名称。
此名若果然,山鬼怒非轻。
缅想唐戴令,政声极铿鍧。
曾有长源碑,在夫子庙庭。
曷易曰戴岘,庶以慰编氓。
称之名义当,兼可怡山灵。
尝读晋宋书,抵掌气填膺。
安得仍拟岘,千载愚民生。
《拟岘亭诗》拼音标注
nǐ xiàn tíng shī
wú xiàn xī xiàn fēng,
tíng yǐ nǐ xiàn míng。
cháng jiàn fù lǎo shuō,
sì zhōng yǒu bēi míng。
xī jìn yīn zhòng wén,
zuò jùn yǒu zhèng shēng。
qù ér rén sī zhī,
jī chǐ yǒu yú róng。
zuò wén zhū lǎo shuō,
cǐ shì bù kě píng。
chén zǐ cóng shì nì,
zùi hé wǔ dǐng pēng。
huán xuán zài jīng zhōu,
shì wèi jìn gōng qīng。
yī zhāo nì hàn dǐng,
jǔ bīng xiàng jīn líng。
shì shí yīn zhòng wén,
shí shǒu xīn ān chéng。
qì jùn yǐ cóng xuán,
wéi yù shì nì chéng。
cè mìng jǐu xí wén,
wèi dào xiān jīng yíng。
huán chǔ jì qiè wèi,
qǐn suǒ dì hū bēng。
zhòng wén yú cǐ shí,
qiǎo yán rú huáng shēng。
qí hòu xuán shì bài,
bēn zǒu xiàng nán jīng。
zhòng wén yōu bù miǎn,
fèng èr hòu huán yì。
pàn jìn fù pàn xuán,
shǔ què tóng tōu shēng。
jì nú hòu dài jìn,
yòu yù jū zhāo tíng。
chū wèi dōng yáng jùn,
yàng yàng wú hǎo qíng。
cháng lǎn jìng zì zhào,
bù jiàn tóu lú xíng。
qǐ fēi cóng nì zhě,
wèi zhū xiān shòu xíng。
wú jì mù jīng zhōu,
zhòng wén cháng qū yíng。
biàn dào bù guò fǔ,
wú jì shū bù píng。
yán yú sòng wǔ dì,
cǐ bèi móu jǔ bīng。
sòng wǔ jǐn zú zhū,
líu xiě jī chéng kēng。
xiāng yáng yáng shū zǐ,
dāng shì zhī háo yīng。
bù dāng nǐ qí míng,
líu chuán wū wú níng。
yí bié yī mù shǒu,
ǒu yǔ tóng míng chēng。
cǐ míng ruò guǒ rán,
shān gǔi nù fēi qīng。
miǎn xiǎng táng dài lìng,
zhèng shēng jí kēng hōng。
céng yǒu cháng yuán bēi,
zài fū zǐ miào tíng。
hé yì yuē dài xiàn,
shù yǐ wèi biān máng。
chēng zhī míng yì dāng,
jiān kě yí shān líng。
cháng dú jìn sòng shū,
dǐ zhǎng qì tián yīng。
ān dé réng nǐ xiàn,
qiān zài yú mín shēng 。