九江如发归浔阳,彭蠡势欲排南昌。
太清元气日相撼,东南忽坼天苍茫。
天垂地尽涛声去,有客登高独延顾。
日出唯看蹴浪浮,云飞不到开帆处。
昨夜秋风来楚关,数声哀雁浮云间。
望湖亭上一流目,片片飞入康郎山。
眼中浩荡迷旧国,一叶飘然作孤客。
波神仿佛解我怀,三日送我吴城来。
匡君五老亦相笑,问君远游何日回。
吁嗟乎,祢衡踯躅鹦鹉洲,王粲独上荆州楼。
书生命蹇不如意,风尘满目多烦忧。
径要江湖万斛水,洗我胸中结轖之奇愁。
我今欲上縢王阁,秋水长天日寥廓。
广宴时无阎伯玙,子安词赋空萧索。
又欲往观丰城古剑池,拔剑却立星离离。
张华雷焕一死不复得,纵有干霄紫气谁当知。
以兹落莫还挥手,不用登临更回首。
他日重乘万里风,骑鲸直上攀南斗。
《登望湖亭》拼音标注
dēng wàng hú tíng
jǐu jiāng rú fā gūi xún yáng,
péng lǐ shì yù pái nán chāng。
tài qīng yuán qì rì xiāng hàn,
dōng nán hū chè tiān cāng máng。
tiān chúi dì jǐn tāo shēng qù,
yǒu kè dēng gāo dú yán gù。
rì chū wéi kàn cù làng fú,
yún fēi bù dào kāi fān chù。
zuó yè qīu fēng lái chǔ guān,
shù shēng āi yàn fú yún jiān。
wàng hú tíng shàng yī líu mù,
piàn piàn fēi rù kāng láng shān。
yǎn zhōng hào dàng mí jìu guó,
yī yè piāo rán zuò gū kè。
bō shén fǎng fó jiě wǒ huái,
sān rì sòng wǒ wú chéng lái。
kuāng jūn wǔ lǎo yì xiāng xiào,
wèn jūn yuǎn yóu hé rì húi。
xū jiē hū,
mí héng zhí zhú yīng wǔ zhōu,
wáng càn dú shàng jīng zhōu lóu。
shū shēng mìng jiǎn bù rú yì,
fēng chén mǎn mù duō fán yōu。
jìng yào jiāng hú wàn hú shǔi,
xǐ wǒ xiōng zhōng jié sè zhī qí chóu。
wǒ jīn yù shàng téng wáng gé,
qīu shǔi cháng tiān rì liáo kuò。
guǎng yàn shí wú yán bó yú,
zǐ ān cí fù kōng xiāo suǒ。
yòu yù wǎng guān fēng chéng gǔ jiàn chí,
bá jiàn què lì xīng lí lí。
zhāng huá léi huàn yī sǐ bù fù dé,
zòng yǒu gān xiāo zǐ qì shúi dāng zhī。
yǐ zī luò mò huán hūi shǒu,
bù yòng dēng lín gèng húi shǒu。
tā rì zhòng chéng wàn lǐ fēng,
qí jīng zhí shàng pān nán dǒu。