徐君先裔中山人,作令来字花溪民。
至元年间一大治,百里蔼蔼桑麻春。
只今相去百馀载,甘棠不伐怀其仁。
乃知作善天降祯,衣冠后代何振振。
其孙德裕才卓荦,壮年谈笑红莲幕。
逸气棱棱万里驹,高怀矫矫层霄鹤。
晚节无心向朝市,自识山林有真乐。
杜门不复趋权豪,竟与时流如枘凿。
忽朝议事忤乡童,铄金织具婴其凶。
凤阳阅岁殁王事,长淮浪险多蛟龙。
游魂欲归道路远,梧桐叶底随秋风。
有子积愤填心胸,昼夜号泣呼苍穹。
几回顿绝欲俱死,身着麻衣走千里。
哀声欲断楚山云,血泪应添楚江水。
艰难收骨归故乡,思欲与亲雪其耻。
一日思亲十二时,夜卧慈颜梦魂里。
卧薪尝胆仇不忘,绣衣持节来东方。
挥强扶弱问民苦,白笔凛凛飞秋霜。
亲仇从此获一雪,魑魅魍魉何由藏。
长涂赫日屋埃黄,行行械系投边方。
乡中耆旧皆叹息,徐家孝子真难得。
老夫闻之亦喜舞,为写长歌相劝激。
我歌不独誇乡闾,要使观风达宸极。
君不见孝子即忠臣,会见簪缨继前泽。
《徐君德裕挽歌》拼音标注
xú jūn dé yù wǎn gē
xú jūn xiān yì zhōng shān rén,
zuò lìng lái zì huā xī mín。
zhì yuán nián jiān yī dà zhì,
bǎi lǐ ǎi ǎi sāng má chūn。
zhǐ jīn xiāng qù bǎi yú zài,
gān táng bù fá huái qí rén。
nǎi zhī zuò shàn tiān jiàng zhēn,
yī guān hòu dài hé zhèn zhèn。
qí sūn dé yù cái zhuō luò,
zhuàng nián tán xiào hóng lián mù。
yì qì léng léng wàn lǐ jū,
gāo huái jiǎo jiǎo céng xiāo hè。
wǎn jié wú xīn xiàng zhāo shì,
zì shì shān lín yǒu zhēn lè。
dù mén bù fù qū quán háo,
jìng yǔ shí líu rú rùi záo。
hū zhāo yì shì wǔ xiāng tóng,
shuò jīn zhī jù yīng qí xiōng。
fèng yáng yuè sùi mò wáng shì,
cháng huái làng xiǎn duō jiāo lóng。
yóu hún yù gūi dào lù yuǎn,
wú tóng yè dǐ súi qīu fēng。
yǒu zǐ jī fèn tián xīn xiōng,
zhòu yè hào qì hū cāng qióng。
jī húi dùn jué yù jù sǐ,
shēn zháo má yī zǒu qiān lǐ。
āi shēng yù duàn chǔ shān yún,
xiě lèi yìng tiān chǔ jiāng shǔi。
jiān nán shōu gǔ gūi gù xiāng,
sī yù yǔ qīn xuě qí chǐ。
yī rì sī qīn shí èr shí,
yè wò cí yán mèng hún lǐ。
wò xīn cháng dǎn chóu bù wàng,
xìu yī chí jié lái dōng fāng。
hūi qiáng fú ruò wèn mín kǔ,
bái bǐ lǐn lǐn fēi qīu shuāng。
qīn chóu cóng cǐ huò yī xuě,
chī mèi wǎng liǎng hé yóu cáng。
cháng tú hè rì wū āi huáng,
xíng xíng xiè xì tóu biān fāng。
xiāng zhōng qí jìu jiē tàn xī,
xú jiā xiào zǐ zhēn nán dé。
lǎo fū wén zhī yì xǐ wǔ,
wèi xiě cháng gē xiāng quàn jī。
wǒ gē bù dú kuā xiāng lv́,
yào shǐ guān fēng dá chén jí。
jūn bù jiàn xiào zǐ jí zhōng chén,
hùi jiàn zān yīng jì qián zé。