"利物常发硎" 诗句出自唐代诗人杜甫《桥陵诗三十韵因呈县内诸官》
先帝昔晏驾,兹山朝百灵。
崇冈拥象设,沃野开天庭。
即事壮重险,论功超五丁。
坡陀因厚地,却略罗峻屏。
云阙虚冉冉,风松肃泠泠。
石门霜露白,玉殿莓苔青。
宫女晚知曙,祠官朝见星。
空梁簇画戟,阴井敲铜瓶。
中使日夜继,惟王心不宁。
岂徒恤备享,尚谓求无形。
孝理敦国政,神凝推道经。
瑞芝产庙柱,好鸟鸣岩扃。
高岳前嵂崒,洪河左滢濙。
金城蓄峻址,沙苑交回汀。
永与奥区固,川原纷眇冥。
居然赤县立,台榭争岧亭。
官属果称是,声华真可听。
王刘美竹润,裴李春兰馨。
郑氏才振古,啖侯笔不停。
遣辞必中律,利物常发硎。
绮绣相展转,琳琅愈青荧。
侧闻鲁恭化,秉德崔瑗铭。
太史候凫影,王乔随鹤翎。
朝仪限霄汉,容思回林坰。
坎轲辞下杜,飘飖陵浊泾。
诸生旧短褐,旅泛一浮萍。
荒岁儿女瘦,暮途涕泗零。
主人念老马,廨署容秋萤。
流寓理岂惬,穷愁醉未醒。
何当摆俗累,浩荡乘沧溟。
《桥陵诗三十韵因呈县内诸官》 拼音标注
qiáo líng shī sān shí yùn yīn chéng xiàn nèi zhū guān
xiān dì xī yàn jià,
zī shān zhāo bǎi líng。
chóng gāng yǒng xiàng shè,
wò yě kāi tiān tíng。
jí shì zhuàng zhòng xiǎn,
lùn gōng chāo wǔ dīng。
pō tuó yīn hòu dì,
què lvè luō jùn píng。
yún què xū rǎn rǎn,
fēng sōng sù líng líng。
shí mén shuāng lù bái,
yù diàn méi tái qīng。
gōng nv̌ wǎn zhī shù,
cí guān zhāo jiàn xīng。
kōng liáng cù huà jǐ,
yīn jǐng qiāo tóng píng。
zhōng shǐ rì yè jì,
wéi wáng xīn bù níng。
qǐ tú xù bèi xiǎng,
shàng wèi qíu wú xíng。
xiào lǐ dūn guó zhèng,
shén níng tūi dào jīng。
rùi zhī chǎn miào zhù,
hǎo niǎo míng yán jiōng。
gāo yuè qián lv̀ zú,
hóng hé zuǒ yìng yíng。
jīn chéng xù jùn zhǐ,
shā yuàn jiāo húi tīng。
yǒng yǔ ào qū gù,
chuān yuán fēn miǎo míng。
jū rán chì xiàn lì,
tái xiè zhēng tiáo tíng。
guān shǔ guǒ chēng shì,
shēng huá zhēn kě tīng。
wáng líu měi zhú rùn,
péi lǐ chūn lán xīn。
zhèng shì cái zhèn gǔ,
dàn hóu bǐ bù tíng。
qiǎn cí bì zhōng lv̀,
lì wù cháng fā xíng。
qǐ xìu xiāng zhǎn zhuǎn,
lín láng yù qīng yíng。
cè wén lǔ gōng huà,
bǐng dé cūi yuàn míng。
tài shǐ hòu fú yǐng,
wáng qiáo súi hè líng。
zhāo yí xiàn xiāo hàn,
róng sī húi lín jiōng。
kǎn kē cí xià dù,
piāo yáo líng zhuó jīng。
zhū shēng jìu duǎn hé,
lv̌ fàn yī fú píng。
huāng sùi ér nv̌ shòu,
mù tú tì sì líng。
zhǔ rén niàn lǎo mǎ,
xiè shǔ róng qīu yíng。
líu yù lǐ qǐ qiè,
qióng chóu zùi wèi xǐng。
hé dāng bǎi sú lèi,
hào dàng chéng cāng míng 。
《桥陵诗三十韵因呈县内诸官》 作者简介
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。