"洛阳大道时再清" 诗句出自唐代诗人杜甫《李鄠县丈人胡马行》
《李鄠县丈人胡马行》 拼音标注
lǐ hù xiàn zhàng rén hú mǎ xíng
zhàng rén jùn mǎ míng hú líu,
qián nián bì hú guò jīn níu。
húi biān què zǒu jiàn tiān zǐ,
zhāo yǐn hàn shǔi mù líng zhōu。
zì jīn hú líu qí jué dài,
chéng chū qiān rén wàn rén ài。
yī wén shuō jǐn jí nán cái,
zhuǎn yì chóu xiàng nú tái bèi。
tóu shàng rùi ěr pī qīu zhú,
jiǎo xià gāo tí xuē hán yù。
shǐ zhī shén lóng bié yǒu zhǒng,
bù bǐ sú mǎ kōng duō ròu。
luò yáng dà dào shí zài qīng,
lèi rì xǐ dé jù dōng xíng。
fèng yì lóng qí wèi yì shì,
cè shēn zhù mù cháng fēng shēng。
《李鄠县丈人胡马行》 作者简介
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。